XUÂN BUỒN
Cứ ngỡ Xuân này con về vui với Mẹ
Mẹ đã ra đi về với mây và gió
Để hồn con thơ thẩn với cỏ cây.
Mẹ đã ngủ yên sâu trong lòng đất lạnh
Con biết lấy gì sưởi ấm cho Mẹ đây
Chỉ biết dâng Mẹ bát cơm đầy mỗi bữa Và niệm kinh cầu nguyện Đức ADiĐà.
Mong cho Mẹ sớm về cõi Tây phương.
(Những ngày Xuân thật buồn - MN)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét